Thơ thẩn làm thơ nhân một ngày nỗi nhớ lớn hơn tất cả nỗi niềm khác.
Nỗi nhớ
Trần Thu Hà
Tôi có một nỗi nhớ
Nỗi nhớ nhỏ trong một nỗi nhớ lớn
Nỗi nhớ nhỏ nhỏ từng cơn sóng
Nỗi nhớ lớn lớn như biển rộng
Nỗi nhớ nhỏ lớn ở trong lòng
Nỗi nhớ lớn lớn lên từ đâu?
Phải chăng… là lớn ở trong đầu?
Trong những suy nghĩ của tôi về anh
Trong những ký ức chẳng phai màu
Như nắng tan trên miền cát trắng
Hay là…nó lớn ở trong tim?
Trong những nhịp đập không ngừng nghỉ
suốt ngày rên rỉ tiếng thương anh
để rồi nuôi sống tình yêu ấy
Hoạ chăng…nó lớn trong bầu phổi
Trong từng hơi thở lững lờ trôi
Vậy nên ngay cả khi đang ngủ
Tôi vẫn không ngừng nhớ anh thôi
Vậy thì,
Tôi có nên ngừng nghĩ
Để mà không nghĩ đến anh?
Tim có nên ngừng đập
Những nhịp đập âm ỉ của tình yêu?
Phổi có nên ngừng thở
những hơi thở nồng ấm của lửa tình
Nhẹ nhàng và da diết
Nhưng thiếu thì không sống được?
Hay là,
tôi tách nỗi nhớ ra
để nó không là tôi
để nó đi tìm nguồn sống mới
tìm đến nơi thuộc về
Nỗi nhớ nhỏ tan trong gió
Tôi gửi đến nơi anh
Liệu anh có nhận được?
Hay tôi gửi cả nỗi nhớ lớn
Để bầu trời mang trên lưng
Hay là thôi tôi đừng…
Vì nỗi nhớ lớn nếu cũng đi mất rồi
Thì tôi giữ lại gì cho tôi
Vì tôi cũng cần nỗi nhớ
Như thể xác cần tâm hồn
Vì tôi cũng cần nỗi nhớ
Để sống và nghĩ đến anh mỗi ngày.
Trả lờiXóaVì ta vẫn luôn yêu em như thể em chưa bao giờ rời đi,như thể sáng nay ta vẫn còn thấy dáng em ngồi bên cửa sổ, tay khẽ khuấy tách cà phê và mùi hương dịu nhẹ ấy vẫn còn vương trong không gian. Ta vẫn luôn yêu em như thể chỉ mới hôm qua, khi ta nói lời tỏ tình ngập ngừng còn em mỉm cười, như thể trong khoảnh khắc ấy cả vũ trụ chỉ còn có hai ta. Ta vẫn luôn yêu em như thể đây là lần đầu ta biết yêu, lần đầu trái tim ta biết rung lên một nhịp vì một người, biết sợ mất đi và biết quý trọng từng phút giây bên cạnh nhau. Yêu, có lẽ, đâu phải là giữ ai đó mãi bên mình. Yêu là để lòng mình còn biết rung lên khi nghĩ về người ấy, dù tất cả đã qua